Danh Ngôn

Để ngăn ngừa sự phẫn nộ của người dân, các Chính phủ đổ lỗi các tai họa cho Thiên nhiên; để gây phẫn nộ trong quần chúng, các đảng đối lập đổ lỗi các tai họa cho con người.

To prevent resentment, governments attribute misfortunes to natural causes; to create resentment oppositions attribute them to human causes.

Bertrand Russell “Freedom in Society,” Skeptical Essays, 1928

Liên Xô vẫn là một nước độc đảng ngay cả khi một đảng đối lập được cho phép hoạt động -- bởi vì khi đó tất cả mọi người sẽ gia nhập đảng này.

The Soviet Union would remain a one-party nation even if an opposition party were permitted – because everyone would join that party.

Ronald Reagan, diễn văn đọc trước Quốc hội Anh, 8 tháng Sáu, 1982

Sự thành công của một đảng chẳng có nghĩa lý gì cả trừ khi Dân tộc đang sử dụng đảng này vì một mục đích to lớn và rõ ràng.

The success of a party means little except when the Nation is using the party for a large and definite purpose.

Woodrow Wilson, diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ đầu, 4 tháng Ba 1913

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Trại súc vật (kỳ 3)

George Orwell

Phạm Nguyên Trường dịch

 

Chương IV

Đến cuối mùa hè thì tin tức về Trại Súc Vật đã bay ra khắp nửa nước. Ngày nào Tuyết Tròn và Napoleon cũng cử từng đàn bồ câu thâm nhập vào các trang trại khác để tuyên truyền về cuộc Khởi Nghĩa và dạy hát bài "Súc Sinh Anh quốc".

Trong khi đó ông Jones hầu như ngày nào cũng ngồi trong nhà hàng Sư tử Đỏ ở Willingdon để than van với bất cứ người chịu chuyện nào về việc bị lũ súc vật vô tích sự cướp đoạt mất tài sản. Các chủ trại khác tỏ ra thông cảm, nhưng chẳng chịu giúp đỡ gì cả. Không những thế, trong thâm tâm bọn đó lại còn tìm cách lợi dụng tai hoạ của lão nữa. May là chủ hai điền trang tiếp giáp với Trại Súc Vật luôn luôn bất hoà với nhau. Một trại có tên là Trại Cáo, một trại lớn nhưng bị bỏ bê, canh tác theo lối cũ, nhiều chỗ cây mọc um tùm, các bãi chăn thả bị dẫm nát, hàng rào thì xiêu vẹo. Chủ trang trại này, ông Pilkington là một người vô lo, dùng phần lớn thì giờ vào việc săn bắn và câu cá. Trang trại thứ hai tên là Trại Keo, nhỏ hơn, nhưng được chăm sóc kĩ lưỡng hơn. Chủ trang trại này là ông Frederick, một người thô bạo, sắc sảo, thường xuyên dính líu vào các vụ kiện cáo và nổi tiếng là một tay lừa gạt có hạng. Hai vị này ghét nhau đến nỗi không thể tìm được tiếng nói chung, ngay cả trong việc bảo vệ quyền lợi của chính mình.

Sức sống của Lý Toét, Xã Xệ

Lý Trực Dũng

Sự hấp dẫn, sức sống mãnh liệt của Lý Toét – Xã Xệ nằm ở chính tư tưởng tiến bộ và “tay nghề” rất cao của những người làm báo Phong Hóa, Ngày Nay. Về văn chương, họ có các anh tài Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Thạch Lam, Tú Mỡ, Thế Lữ, Xuân Diệu và các cộng tác viên: Huy Cận, Đoàn Phú Tứ, Trọng Lang… Về mỹ thuật, họ có “sự phục vụ” của hai trong số ba họa sĩ tài ba nhất của hội họa Việt Nam thời đó là: Nguyễn Gia Trí (Rigt), Tô Ngọc Vân (Tô Tử) – theo đánh giá của Victor Tardieu, Hiệu trưởng trường Mỹ thuật Đông Dương – và của Cát Tường (Lemur), Trần Bình Lộc, Đông Sơn. Vào năm 1932, khi báo Phong Hóa ra đời, tuổi đời của họ phần lớn 24-25.

Nhân vật Lý Toét Biếm họa xuất sắc – vốn do HS Đông Sơn (Nguyễn Tường Tam) vẽ trên báo THỜI ĐÀM – sau đó được các họa sĩ khác khai thác triệt để và chế thêm nhân vật Xã Xệ. Hai nhân vật này chính là cặp bài trùng biếm họa tiêu biểu nhất trong lịch sử biếm họa Việt Nam cho đến nay. Do được quá ngưỡng mộ, Lý Toét và Xã Xệ trên Phong Hóa và Ngày Nay sau đó còn được nhiều báo khác cũng vẽ với vô số tình tiết khác nhau nhưng luôn giữ đúng hình hài đặc trưng ban đầu. Cái giỏi là với Lý Toét – Xã Xệ, các họa sĩ đã sáng tạo nên hai nhân vật biếm họa hết sức đặc trưng, rất tương phản, một gầy, một béo: keo kiệt, ngây thơ đến ngớ ngẩn, dốt nát quê mùa, khôn lỏi, quân tử… rất đời thường. Tranh không những ngộ nghĩnh về hình, mà phần lời cũng rất “đắt” và luôn gây nên cái cười bất ngờ cho nên ai cũng thích, xem một lần là nhớ ngay… Đó chính là sức sống mãnh liệt của Lý Toét – Xã Xệ.

PHỔ CẬP GIÁO DỤC NHƯ HIỆN NAY THÌ KHÔNG BAO GIỜ CÓ ĐƯỢC NỀN GIÁO DỤC ĐÍCH THỰC

FB Nhan Vuong Tri

Lời khuyên “đừng cho con học lên trên” tôi đưa ra hôm trước, nếu có được một số bạn đồng tình, thì sau đó hẳn có những bạn đã nghĩ lại.

Tôi tưởng như đang nghe thấy những câu hỏi ngược, đại loại:

-- không học thì biết cho con cái làm gì bây giờ?

-- bộ anh tưởng ở mình bây giờ học được một nghề cho rành dễ lắm hả?

...

Loại vấn đề này, tôi không thạo lắm xin để các bạn khác giải đáp giùm.

Gần với thắc mắc trên, có thể có cả những câu trách móc:

-- Sao anh lại tàn nhẫn tước đi ở con người những hy vọng tối thiểu?

-- Chẳng phải dân gian ta vẫn có câu “có nụ mừng nụ có hoa mừng hoa”?

Văn học miền Nam 54-75 (305): Vũ Hạnh (4)

CHUNG GIỌT MỒ HÔI

Vua chúa không thể nào có người yêu. Điều này dễ hiểu như cây cột nhà không thể nở hoa. Và câu chuyện này phải nên kể lại từ đầu để không có vẻ bày đặt.

Vào một năm u ám nhất, khi Trần Nghệ Tông còn ở trên ngôi, một người con gái họ Dương vốn là đào hát vào làm phi tần đã giúp em mình là Dương Nhật Lệ, cũng là kép hát chuyên đóng các vai thiên tử, lên chiếm ngôi vua. Hễ quen làm chuyện giả mạo lâu ngày người ta dễ biến nó thành sự thực.

Trong lúc hỗn loạn, vua Trần Nghệ Tông cùng với gia đình chạy thoát ra khỏi kinh thành vào lúc nửa đêm. Nửa đêm trời tối, người ta rất dễ nhầm lẫn. Vì vậy nhà vua để lạc mất một người con, là thái tử Kiên.

Nghĩ về hai tấm ảnh chiều nay ở Đồng Tâm

(Rút từ facebook của Nguyễn Việt Chiến)

Nguyễn Việt Chiến (thơ Hiện thời PLUS)

Khi anh cúi đầu vái
Những người dân đất này
Tình quân-dân-cá-nước
Sẽ bắt đầu từ đây?

Một ảnh hình cảm động
Không thể nói nên lời
Cho triệu người dân Việt
Thấy ấm lòng khôn nguôi

Vốn sinh ra từ đất
Lại trở về đất thôi
Mẹ đất luôn che chở
Những đứa con của người

Nguyễn Hữu Đang – người cộng sản bạn tôi

Ôm thằng đit-nhôm sốt siêu vi 6 ngày, đến lượt mình cũng phải trả cái giá sốt 6 ngày, hôm nay mới hết sốt. Bã cả người, cả đầu óc! Hôm nay mới nhóc nhách được, với cuốn sách ở đầu giường, tập hồi ký "Gương mặt những người cùng thế hệ". Lật một trang – trúng bài về cụ Nguyễn Hữu Đang. Hóa ra năm 2017 này là đúng 10 năm nhân vật lỗi lạc nhất... và cũng bi thảm nhất của Cách mạng tháng Tám đã từ giã "thiên đường cộng sản" – bể khổ thực sự đối với chính ông. Ông Đang là một trong số ít những người cộng sản mà cụ Hòe coi là bạn thanh khí. Bài hồi ký về ông, cha tôi "viết" cuối cùng: đã bước sang tuổi 100, mắt mờ, tay run, chân gần như liệt, cụ nằm trên ghế bố đọc cho tôi làm trên vi tính từng câu, sau mỗi đoạn tôi đọc cho cụ duyệt lại. Đến đúng giờ Ngọ 23 tháng Chạp Canh Dần, cụ bảo: "Tạm dừng. Ông Công Ông Táo về Trời báo cáo rồi, bố con mình có cố cũng chẳng ai ghi công. Ra Giêng mình tiếp tục...". Ba ngày sau, 26 tháng Chạp Canh Dần, cụ Hòe ra đi...
Trong một lần đến thăm tôi tại nhà riêng, anh TKT, một đại tá an ninh văn hóa, có nêu thắc mắc: theo hồ sơ "vụ Nhân Văn-Giai Phẩm" thì cụ Đang ít liên quan, không hiểu sao bị kết án nặng thế?
Những dòng cuối cùng của cụ Hòe về người bạn cộng sản thanh khí phần nào giải đáp thắc mắc đó chăng?

Vũ Thế Khôi

 

 

NGUYỄN HỮU ĐANG - NGƯỜI CỘNG SẢN BẠN TÔI

Vũ Khắc Hoè


Người đảng viên Cộng sản đầu tiên mà ngẫu nhiên tôi gặp, nhưng không ngẫu nhiên kết bạn là Nguyễn Hữu Đang.
Tôi gặp anh lần đầu tiên vào cuối năm 1943, tại một cuộc họp mở rộng của Ban trị sự Hội Truyền bá Quốc ngữ. Rồi cả một năm biết nhau mà cũng chẳng rõ anh là thanh niên Cộng sản. Và có rõ thì cũng chẳng để ý đến vấn đề đảng tịch đảng tính của bạn. Đã có tham gia viết báo Thanh Nghị, thì cứ như thế, bất kể xu hướng chính trị nào, miễn là yêu nước, yêu dân chủ thì đều là bạn mình. Kết bạn để cùng dắt nhau đi “săn chó sói”. Chỉ quý nhau, tin nhau ở chỗ ham và có mánh khoé săn, theo kiểu Thanh Nghị, bằng võ khí văn, sắc nhọn (mềm, trung tính), sao cho có hiệu quả là được.
Buổi họp Truyền bá Quốc ngữ tối hôm ấy tập trung bàn về vấn đề có nên mở thêm nhiều lớp ở thành phố hay củng cố là chính. Cụ Tố, Hội trưởng và số đông uỷ viên Trị sự chủ trương củng cố. Nguyễn Hữu Đang và mấy giáo viên trẻ (của Hội) đòi mở thêm, càng nhiều càng tốt, hơn thế, còn là yêu cầu cấp thiết của phong trào. Tranh luận nảy lửa, gần như quyết liệt, phân liệt. Bỗng cụ Hội trưởng đứng lên, dang tay ra phía cột, bấm nút, tất cả đèn tắt phụt, phòng tối om. Mọi người sờ soạng, bật cười. Không khí căng thẳng biến mất. Tôi ngồi tận xa nhưng vốn quen đường, chạy đến cái cột có công tắc điện, bật đèn lại, sáng choang. Đồng thời nhanh miệng nói luôn: “Anh Đang xưa nay vẫn có nhiều sáng kiến, lại tận lực mở lớp trong các hang cùng ngõ hẻm (tôi muốn nói đến các khu phố lao động). Ta không nên làm anh cụt hứng. Vậy tôi đề nghị Ban trị sự cứ cho phép anh thảo kế hoạch kỹ càng với số liệu học viên, giáo viên, phương tiện cụ thể, rồi chúng ta cử người đến từng nơi kiểm tra lại, thấy không gì cản trở thì mở, sợ gì? Tôi tưởng thế là hợp lý, hợp tình hơn cả…”. Hội nghị gật gù tán thành. Anh Đang vội bổ sung: “Tôi đề nghị Ban trị sự sẽ cử ông Hoè đi kiểm tra, được không?” Vậy là hai chúng tôi trở thành “bạn tri âm tri kỷ”…

Một ngày nắng đẹp

Lê Nguyễn Duy Hậu

 

Là một người được đào tạo trong nghề luật, mình không thể cho phép bản thân vui mừng về những gì đã diễn ra ở Đồng Tâm. Chúng ta có một chủ tịch thành phố có dấu hiệu lạm quyền khi can thiệp vào một việc lẽ ra thuộc về tư pháp (tòa án, viện kiểm sát). Chúng ta thấy một bản cam kết rõ ràng không có giá trị pháp lý, nhưng sẽ lại có giá trị thực tiễn (và điều này nói lên rất nhiều về hệ thống luật pháp vô nguyên tắc của chúng ta). Chúng ta chứng kiến một tội phạm rất nghiêm trọng đã được bỏ qua và pháp luật (dù rất bất công) đã chịu thua trước đám đông.

Nhiều người đang thương tiếc cho nền pháp trị.

Nhưng là một con người, mình không khỏi cảm giác vui mừng. Thậm chí là rất mừng.

Như Quỳnh de Prelle, thơ

Tháng 4 ca nhau

Anh ở đâu

Em ở đâu

Cây hoa nhài đã chết khi vừa chạm xuân

khi những hương hoa đang đến gần

Anh ở đâu

ở đâu

tháng 4 của nhau

tìm nhau

tìm nhau mãi

suốt hơn 40 năm

từ lúc em chưa được sinh ra

thì anh đã vượt sóng vượt khơi xa

đi tìm sự sống

ngoài tổ quốc ruột rà cay đắng

Tháng 4 của nhau

tìm nhau khắp địa cầu

trên những bụi mù của cát

sa mạc hay những tảng băng trôi đang tan ra

hay trên những đường băng chia đôi

những con sóng đầy máu

của những số phận khác

như anh của 40 năm trước

Bộ giáo dục không được độc quyền biên soạn sách giáo khoa ở nước Pháp

Phạm ANH TUẤN

(GDVN) - Bộ Giáo dục không có chức năng ĐỘC QUYỀN biên soạn sách giáo khoa, đây là điều được tuân thủ như một nguyên tắc ở Pháp, cũng như các nền giáo dục phát triển.

LTS: Trăn trở trước thực trạng giáo dục nước nhà và cách làm chương trình sách giáo khoa vừa làm đã hỏng, phải làm lại, dịch giả - nhà giáo Phạm Anh Tuấn gửi đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam một số bài viết của ông phân tích tư duy và cách làm sách giáo khoa, cách quản lý giáo dục vĩ mô ở các nước tiên tiến.

Tòa soạn trân trọng giới thiệu đến quý bạn đọc bài viết đầu tiên này của ông và trân trọng cảm ơn tác giả. Văn phong và nội dung bài viết thể hiện quan điểm của dịch giả Phạm Anh Tuấn.

Sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố bản dự thảo Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể (sau đây gọi tắt là bản Dự thảo) chúng tôi thấy không có nhiều ý kiến góp ý. 

Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên. Điều này, theo tôi là có ba lý do.

Những sự thật bị bóp méo ở Khu Chứng tích Sơn Mỹ (kỳ 2)

Xuân Thọ

II. Những huyền thoại giả tạo

Kẻ không biết sự thật, có thể chỉ là kẻ ngốc nghếch. Nhưng ai biết sự thật mà vẫn tìm cách che giấu, kẻ đó là một tên tội phạm

Wer die Wahrheit nicht weiß, der ist bloß ein Dummkopf. Aber wer sie weiß und sie eine Lüge  nennt, der ist ein Verbrecher.

(Bertold Brecht)

Sau ngày nước Đức thống nhất, nền công nghiệp lạc hậu của CHDC Đức tan rã nhanh chóng. Thành phố Karl-Marx, nơi Đức học và hành nghề cơ khí máy dệt trở nên tiêu điều. Đức may mắn kiếm đươc việc làm ổn định tại Remscheid, một trung tâm cơ khí chính xác ở vùng Rhein-Ruhr tận phía Tây nuớc Đức.

Cuộc sống ấm no ở xứ người đã không làm nguôi nỗi nhớ quê hương và Đức đã tranh thủ mọi thời gian rãnh rỗi để về thăm, giúp đỡ chị Mỹ và em Hà vẫn sống ở quê nhà.

Lần đầu tiên buớc chân đến Khu chứng tích Sơn Mỹ (KCTSM) tại thôn Mỹ Lai 4, Đức sững sờ khi thấy bức ảnh mình đang nằm che đạn cho bé Hà được chú thích là: „Anh Truơng Bốn đang che đạn cho em là Trương Năm nhưng cả hai đều bị lính Mỹ bắn chết“

Tiến sĩ ĐH Paris VII – Pháp Nguyễn Văn Huy đã luận về Xã hội Cham như thế!

[trong loạt bài: SINH MỆNH CHAM, HÔM NAY & NGÀY MAI 06. Hóa giải 2. DỌN ĐƯỜNG]

Inrasara

 

Việc Champaka xâu xé cộng đồng Cham hơn mươi năm qua, là chuyện nhỏ, thậm chí rất nhỏ. Ta trầm trọng hóa nó, nên nó mới ra nghiêm trọng. Và thành vấn đề. Nói như đại sư Krishnamurti: Khi ta không xem điều gì đó là một vấn đề, vấn đề đó tự tháo dỡ.
[3 lưu ý.
– Nhà văn là kẻ lưu giữ kí ức dân tộc. Tôi dung chứa [và đã lập hồ sơ] mênh mông câu chuyện Cham. Qua đó, ở thế buộc, tôi làm hơn 20 “giải minh” về các sai lạc về Cham. Tôi không công bố, bởi “chiến sĩ” không thuộc “đẳng cấp” của tôi. Tôi viết, kí gửi vài nơi tôi tin tưởng, để lưu chúng cho thế hệ mai sau.
– Bài này được viết vào tháng 5-2009 nhưng chưa phổ biến, theo mạch “đi tìm”, tôi đăng ở đây như một cách hóa giải vấn đề. Chuyện tôi quan tâm không phải là CPK, không phải những gì các vị nói, mà là: sinh phận Cham bị cuốn lôi vào vòng xoáy kia.
Và để tránh mấy cày nhày không đáng, tôi chỉ nêu 1 điển hình NGOẠI về 1 vụ duy nhất. Chỉ 1 điển hình thôi cũng đủ, sau đó ta làm cuộc LÊN ĐƯỜNG, nhọc nhằn mà vui vẻ
– CPK đừng cãi, nếu cần – nhắn Nguyễn Văn Huy tranh luận trực tiếp với tôi].

*

Các báo có đưa trung thực ý kiến của bà con làng Hoành không

Huy Đức

Trích phát biểu của cụ Kỷ, 63 tuổi tại phiên đối thoại sáng 22/4 giữa dân làng Hoành với Chủ tịch Nguyễn Đức Chung:

"Chúng tôi rất đau lòng vì những việc vừa qua. Ông Nguyễn Đức Chung nguyên giám đốc công an chắc phải hiểu rõ không ai có tội trừ khi bị kết tội. Để giải quyết vấn đề phải tìm ra nguyên nhân gốc rễ như vậy mới thấu tình đạt lý. Những gì đã xảy là sự việc đáng tiếc. Ở chừng mực nào đó nếu người dân chúng tôi không hiểu thì phải tuyên truyền cho chúng tôi...

Quê hương Đồng Tâm là xã anh hùng trong kháng chiến, để xảy ra chuyện này không ai không đau lòng, nhất là chuyện ông Kình là cán bộ lão thành 82 tuổi đời, 66 năm tuổi Đảng bị bắt. Chúng tôi hiểu luật pháp cho phép bắt một người trong trường hợp khẩn cấp không cần lệnh. Nhưng thử hỏi ông Kình gây nguy hiểm cho ai mà bắt như thế. Đá như quả bóng, quăng lên ô tô. Tôi nói xin lỗi là quăng như quăng một con lợn. Chúng tôi chứng kiến mà rơi nước mắt.

Phản ứng mà người dân tạm giữ một số cán bộ công an là phản ứng nhất thời vì quá bức xúc. Theo pháp luật giữ người như thế là sai nhưng cái sai của chúng tôi xuất phát từ 2 cái sai của cán bộ:

Cái sai thứ nhất là khu vực đất 59 hecta đất đồng Sênh của chúng tôi không liên quan đến đất sân bay, mà lãnh đạo xã khẳng định là đất quốc phòng. Loa phát thanh nói ra rả nhưng càng nói thì làm người dân căm phẫn hơn. Cái sai là không làm rõ đất thuộc quyền của dân Đồng Tâm không thuộc đất quốc phòng.

Nếu đất quốc phòng phải có quyết định của Thủ tướng, để thu hồi 59 hecta phải thông qua Quốc hội là dự án có khả thi không. Phê chuẩn xong Thủ tướng mới ra quyết định thu hồi. Nhưng đến giờ không có bất kỳ quyết định nào của các cấp có thẩm quyền cả.

Cái sai thứ hai là bắt người trong trường hợp khẩn cấp, nhưng thực tế là lừa. Các đồng chí bảo nhân dân lên dẫn chỉ mốc giới để giải quyết đâu là phần đất nông nghiệp đâu là quốc phòng. Những người dân chúng tôi trong đó có ông Kình tin tưởng đi theo, nhưng chỉ mới đến cột mốc thứ 2 đã bắt người một cách dã man. Mọi người không chứng kiến không thể hiểu nổi sự đau lòng…"

Trên đây là tường thuật của một nhà báo đang có mặt tại thôn Hoành, Đồng Tâm. Hôm trước, Tổng thư ký tòa soạn tờ Pháp Luật nói, không ai "bịt mồm" các nhà báo, báo không đưa chỉ vì thiếu thông tin. Bây giờ có thông tin, các bạn thử đọc, đối chiếu xem, các báo có đưa trung thực ý kiến của bà con làng Hoành không.

Nguồn: FB Huy Đức

BẢN LÊN TIẾNG ỦNG HỘ ĐỒNG BÀO ĐỒNG TÂM, MỸ ĐỨC, HÀ NỘI (20-04-2017)


          Tin tức cho hay từ hôm Thứ bảy 15-04-2017, đã xảy ra tình trạng đối đầu giữa khoảng 6000 người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, với nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

          Vụ việc có liên quan tới chuyện thu hồi đất đai, vốn đã khiến người dân theo kiện từ 5 năm nay nhưng không được giải quyết. Họ cáo buộc nhà cầm quyền cấp xã và cấp huyện đã tự ý lập hồ sơ bán phần đất nông nghiệp 59 hecta mà bà con nông dân đã canh tác từ lâu đời cho cán bộ. Sau khi bà con khởi kiện thì mới đây đã quay ra bán cho Viettel, đại công ty viễn thông của Quân đội để làm dự án. Việc cưỡng chế đất đai này là hoàn toàn sai trái, bởi lẽ đất Đồng Tâm đã dành một phần làm trường bắn, một phần làm sân bay, và phần còn lại ấy làm đất canh tác cho bà con sinh cơ lập nghiệp.

          Theo người dân cho biết, lúc 10g sáng ngày 15-04, nhà cầm quyền đã mời 5 đại diện cho dân khiếu kiện chuyện tham nhũng đất đai đến khu vực đang tranh chấp để gọi là “đo đạc, xác định mốc giới giữa đất quốc phòng và đất nông nghiệp của xã”. Nhưng khi vừa đến, 5 đại diện này, hầu hết già lão, trong đó có cụ Lê Đình Kình 83 tuổi, cựu thương binh, đã bị công an ập tới bắt đi mà chẳng hề có lệnh. Dân làng đuổi theo đòi thả thì bị công an bắt thêm 4 người nữa và còn đánh đập một người trọng thương phải nhập viện. Ngay lập tức, nhà cầm quyền sai phái một lực lượng đông đảo gồm cán bộ, cảnh sát cơ động đến xã Đồng Tâm để trấn áp.

          Quá phẫn uất trước hành vi bắt người lẫn hành động cướp đất cách trắng trợn vô pháp luật, và với mục đích nắm con tin để dễ thương lượng, người dân đã cầm giữ một số trong đoàn cán bộ và cảnh sát cơ động ấy song đối xử tử tế với họ. (Tin tức cho hay tổng cộng có 38 người, đa phần không có thẻ ngành, chỉ đem lựu đạn cay). Dân đồng thời tự canh phòng, tự bảo vệ cũng như bày tỏ lòng mong đợi Trung ương đến giải quyết mọi chuyện cách hợp tình hợp lý. Đáp lại thái độ đó, nhà cầm quyền đưa thêm công an, quân đội và cả côn đồ đến phong tỏa khu vực, đồng thời phá sóng điện thoại, mạng internet để ngăn chặn mọi liên lạc.

"Những hòn cuội nhặt dọc đường" và kẻ lãng du trong cõi hồng trần

Đặng Văn Sinh

Vào một ngày cuối tháng 8 năm 2005, tôi đang ngồi gõ máy bản thảo bài phê bình tập truyện ngắn "Lá bàng xanh ngoài cửa sổ" của nhà văn Tô Đức Chiêu thì chuông điện thoại reo. Đầu dây đằng kia, một giọng trầm, âm lượng đầy nội lực hỏi: "Xin lỗi, ông có phải nhà văn Đặng Văn Sinh không ạ?". Sau khi được xác nhận tôi đúng là chủ nhân số máy vừa gọi, người khách tự giới thiệu: "Tôi là họa sĩ Lê Trí Dũng ở đại học Mỹ thuật công nghiệp, vừa đọc trích đoạn tiểu thuyết "Ký ức làng Cùa" của ông trên tạp chí Nhà văn. Tuy mới đọc một chương mà đã thấy tác phẩm gây ấn tượng mạnh, tôi gọi điện trước hết để chúc mừng, sau nữa là, phiền ông gửi cho mua một cuốn theo đường bưu điện, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản...".

Nghe xong tôi lặng người đến mấy giây rồi trả lời họa sĩ: "Cảm ơn ông đã đọc của tôi, nhưng thật đáng buồn, bản thảo đã qua năm nhà xuất bản đều bị từ chối. Có đầu nậu đã dàn trang, vẽ bìa, dự kiến in lần đầu vài nghìn bản, nhưng đến phút cuối cùng vẫn không xin được giấy phép". Lê Trí Dũng ngẫm nghĩ một lúc rồi chợt đưa ra sáng kiến: "Hay là ông "bán" cho tôi bản photocopy để anh em ở đây đọc, chứ dở dang thế này không chịu được".

Nghĩ về Đồng Tâm!

(Rút từ  facebook của Sương Nguyệt Minh)

 

"Ruộng đất là vấn đề cơ bản của mọi cuộc cách mạng"
Nghĩ về Đồng Tâm! Mình lại nhớ đến bài thơ "Thường dân" của Nguyễn Long. "Thường dân" được Giải Nhất cuộc thi thơ lục bát báo Văn Nghệ Trẻ năm 2003. Thi sĩ Nguyễn Long và báo Văn Nghệ Trẻ thời ấy "Thánh" thật! Đi trước cả thời đại. Cứ như từ dạo ấy đã nhìn thấy Đồng Tâm bây giờ!
Mình sinh ra từ cha mẹ là nông dân, từ nông thôn ra đi.
Người nông dân có gì? Chỉ có đất... chứ còn gì nữa! Mình cũng đã từng đọc đâu đó: "Ruộng đất là vấn đề cơ bản của mọi cuộc cách mạng". Ai nói thì mình không nhớ nữa. Mọi xung đột dữ dội ở nông thôn cũng bắt đầu từ ruộng đất. Hình ảnh người nông dân vui náo nức được chia quả thực ám ảnh mình mãi không thôi. Dắt con trâu quả thực và cười hớn. Đem tấm ván ghi tên nhà mình ra đóng ở mảnh ruộng quả thực, cười hân hoan... thời Cải cách ruộng đất trong phim "Việt Nam trên đường thắng lợi" vẫn còn đó. Niềm vui giản dị nhưng cũng thực lớn lao, các mợ ạ.

Bộ tam

Truyện Khuất Đẩu

Khi vua Bảo Đại tuyên bố “thà làm dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ” và trao ấn kiếm cho hai vị đại diện cách mạng, trong đó có một nhà thơ với những câu thơ buồn hơn cả những cơn mưa sụt sùi của xứ Huế, ngài cũng đã làm cho các ông hoàng bà chúa sụt sùi không kém. Bọn họ khóc kể, vật mình vật mẩy trong những lâu đài còn rực rỡ ánh vàng son vì số phận đã không còn nuông chiều họ nữa. Họ sẽ bị ném ra khỏi kinh thành, bất ngờ và tàn nhẫn như bị lôi ra khỏi những giấc mơ rất đẹp.

Cũng buồn không kém, cũng thất vọng, lo sợ, nhưng chỉ dám khóc thầm, đó là những hoạn quan. Như những con gián, sợ mọi người nhìn mặt như sợ nhìn thấy ánh sáng ngày, ngay buổi tối hôm ấy họ đã lặng lẽ trèo thành trốn về quê cũ.

Bác cả tôi là một trong số những hoạn quan cuối cùng của triều Nguyễn.

Ngày bác về, cả làng rùng rùng kéo nhau đi xem khiến cho con đường vào nhà chật cứng người. Họ đồn thổi, thêm thắt, vẽ chuyện, cứ như bác là một nhân vật xa lạ nào đó từ đâu tới, chứ không phải do bà tôi đã từng mang nặng đẻ đau. Rằng bác không dái không chim, giữa háng trơn tuột chỉ có mỗi cái vảy nhỏ như lưỡi mèo để thải nước tiểu mà thôi. Bác không đực, không cái, vô duyên và lãng xẹt như thế, không biết sinh ra để làm gì. Nhưng cũng từ miệng họ, trời đã sinh ra là ắt có chỗ dùng, nên bác không cần hoạn mà vẫn được vào cung để ngày đêm hầu hạ thiên tử và các quý nhân, một nơi mà ngoài đức vua và các hoàng tử ra, không một ai được phép có “cái đó”.

Nguyễn Hồi Thủ – cánh chim cô ðộc

Nguyễn Thị Khánh Minh

Nguyễn Thị Khánh Minh và Nguyễn Hồi Thủ

 

Tôi rất phân vân khi viết về Nguyễn Hồi Thủ. Vì có lần khi in thơ, tôi nói anh viết cho tôi bài tựa. Anh bảo, anh em trong nhà chả nên viết cho nhau. Thực sự, khi nói thế tôi chỉ muốn có một kỷ niệm văn chương với anh, một người mà từ hồi còn nhỏ, ngoài ba mẹ ra, đã cấy ít nhiều niềm yêu thích thi ca nơi tôi. Anh không viết thì tôi viết về anh vậy. Và dĩ nhiên vì tình cảm anh em như thể tay chân dẫn đường cho bài viết, nên tôi sẽ rẽ vào ngõ của yêu thương chủ quan, cảm xúc của tôi về một người anh (chẳng may người anh ấy nổi tiếng, nên khiến tôi phải phân vân). Thôi thì, coi như tình cờ anh ghé ngang căn phòng buổi sáng này và bị tôi níu áo, như một lần khi xưa còn bé. Hồi ấy, tôi nghe anh ư ử ngâm thơ hoài, tay anh hay cầm cây bút chì, trên túi áo hoặc túi quần ló ra mảnh giấy, mắt thì ngó lên trời sau cặp kiếng cận nom bộ rất bất cần đời, và cả khuôn mặt anh thì, không vui. Hơi ậm ậm ừ ừ khi nói chuyện. Ấy thế mà, không ai biết sau vẻ khó căm là một hồn tơ sầu, như ở Bài Thơ Tuổi Nhỏ này, với tôi đây là một kỷ niệm rất đằm thắm máu chy ruột mềm của anh em tôi. Một ngày lúc xưa, mở cuốn Lưu Bút Ngày Xanh thấy bài thơ anh viết “cho em Khánh” với nét chữ rất đẹp. Không ngờ có lúc anh lại “nói” với mình nhiều như thế! Có lẽ đây là một trong rất ít những bài thơ đầu tiên của nhà thơ Nguyễn Hồi Thủ không công bố, vì lẽ riêng tư của nó và vì, dĩ nhiên không phải là thơ của một Nguyễn Hồi Thủ tên tuổi, nhưng, cho đến lúc này bài thơ vẫn làm tôi xao xuyến, và là bài thơ hay đối với tôi.

Đường ra khỏi Thôn Hoành…

Bạch Hoàn

 

Khi ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch UBND TP Hà Nội đang ở huyện Mỹ Đức chờ đối thoại với dân, tôi lại viết tiếp câu chuyện Thôn Hoành… Xin lưu ý là, đường ra khỏi Thôn Hoành không phải cho cá nhân tôi mà cho chính quyền. Khi người dân trong nước mong ngóng, để có thể bước qua những gập ghềnh trên con đường ấy, lúc này thực sự vô cùng khó nhọc.

Trước khi tiếp tục câu chuyện, tôi muốn được nói thêm rằng, đến Thôn Hoành những ngày này, đa số mọi người sẽ có ít nhiều xúc cảm. Nhưng, tôi sẽ loại bỏ những cảm xúc cá nhân ra ngoài bài viết của mình, chỉ đưa thông tin để các anh chị có thêm dữ liệu. Những con chữ vì thế sẽ khô khan, các anh chị quan tâm hãy ráng đọc…

Chúng ta hãy bắt đầu bằng thông tin này: “Ngày 15-4, khi bốn người trong xã bị bắt để phục điều tra vụ án gây rối trật tự công cộng bắt nguồn từ những vướng mắc trong giải phóng mặt bằng phục vụ mục đích quốc phòng, nhiều người dẫn xã Đồng Tâm đã phản ứng”, Vnexpress đưa tin chiều nay.

Còn đây là lời kể của người dân xã Đồng Tâm. Ngày 15-4, họ được yêu cầu đi đo mốc giới ở khu vực người dân thôn Hoành đang cho rằng đó là đất nông nghiệp, còn chính quyền Mỹ Đức khẳng định là đất quốc phòng. Nhưng khi ra đến nơi thì bị bắt lên xe, trong đó có cụ Lê Đình Kình, 82 tuổi. Cụ Bùi Viết Hiểu, 75 tuổi, chạy thoát.

Những tháng năm cuồng nộ (kỳ 4)

Truyện của Khuất Đẩu

8.

Những tên Việt gian dù đã bị bắn nhưng cái đói, cái khổ và cái chết vẫn không vì thế mà giảm bớt. Giặc Pháp chẵng những không suy yếu mà còn mạnh hơn. Chúng đă vượt qua đèo Eo Gió, đổ bộ lên Đề Gi và cả Qui Nhơn. Vì chúng có thêm nhiều đại bác, nhiều tàu bay. Và tất cả là do thằng Mỹ!

Thế là người ta tổ chức những buổi mitting vĩ đại liên xã, những cuộc biểu tình liên thôn. Cô Thảnh và nhiều cán bộ khác thay nhau lên kể tội thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Tiếng hô đả đảo chừng như vang dội đến tận sông Ngân. Trong những đêm hừng hực lòng căm thù ấy người ta quyết định phải làm một cái gì thật vĩ đại, thật kiêu hùng để chứng tỏ cho cả thế giới biết lòng căm thù của cả một dân tộc. Hai câu khẩu hiệu khổng lồ: ĐẢ ĐẢO CAN THIỆP MỸ và TÍCH CỰC CHUẨN BỊ TỔNG PHẢN CÔNG! được dựng lên, một ở gò Na, một ở đồng cây Sanh.

Bao nhiêu tre còn sót lại từ thời làm cọc phòng không đều được chặt sạch. Hàng trăm người cùng chẻ chẻ, vót vót, đào lỗ dựng trụ, lao động suốt ngày đêm. Chẳng bao lâu những con chữ to cao đến mấy thước ngạo nghễ đứng lên chạy dài đến cả cây số.

Từ khi bị đuổi khỏi hội Phụ nữ, cô Sáu thành người lêu bêu không đoàn thể. Nhưng như thế lại được tự do. Chẳng phải họp hành phê bình kiểm điểm, chẳng phải đi làm những chuyện không công để được tiếng thi đua. Cô không còn đi mót nữa vì chẳng ai bỏ sót một hạt lúa nào ở ruộng. Cũng không ai kêu cô đánh tranh giũ rạ. Người ta thà chịu dột còn hơn làm mồi cho lửa. Những nhà lá mái còn dỡ cả tranh cho bò ăn, chỉ để cái mái đất bên trong, trông xa cứ như những ụ gò mối.

Chẳng có việc gì làm, nhưng chẳng lẽ ngồi không chịu chết đói. Cô tôi gom chút ít tiền tín phiếu dành dụm mở một ngôi hàng nước ở đầu cầu. Nói là hàng quán cho oai chứ thực ra chỉ một om nước chè vối, vài ba tán đường, năm bảy cây mía. Một đôi khi có thêm trái mít. Khi bán hết cô lại gom những hạt mít luộc chín xỏ năm hạt vào một que. Lũ trẻ con rất khoái những que hạt mít ấy. Chúng đứng nhìn say sưa. Có đứa bạo dạn chụp vèo một xâu chạy mất.

Nhưng cái quán lèo tèo ế ẩm quá. Mía để lâu khô xốp, đường chảy nước, mít bán xong thì hột đã mọc mầm!

Văn học miền Nam 54-75 (304): Vũ Hạnh (3)

CHẤT NGỌC

Ở đất Hào Dương có gã Sầm Hiệu sống nghề cày cuốc, tính tình thẳng thắn nhưng rất thô lỗ, cộc cằn. Trong buổi tụ họp đông đảo nếu Sầm mở lời cười đùa thế nào cũng làm mất lòng trên ba bốn người là ít. Tính Sầm lại vốn ghét sự làm thinh, thấy gì trái ý thì nói chẳng nể nang gì nên đám bạn bè nhiều kẻ xa dần. Con gái trong thôn chưa chồng kể cũng khá nhiều vậy mà Sầm không bắt tình được với cô nào. Hễ Sầm mở lời chòng ghẹo thì y như các cô đều háy nguýt, ngúng nguẩy bỏ đi. Nhiều cô gặp Sầm, vội vã rẽ ngang đường khác. Cha mẹ của Sầm già nua, thấy con lớn tuổi mà vẫn nằm ngủ một mình lấy làm thương lắm, thường mượn mai mối dọ hỏi nhiều nơi nhưng vẫn không một nơi nào ưng thuận. Một hôm đi thăm quê ngoại trở về, Sầm ghé qua núi Trúc Sơn, thấy ngôi cổ mộ của Lý Thiên Vương cỏ mọc um tùm bèn ngồi mà nhổ. Xế chiều dọn cỏ gần xong bỗng thấy một cô gái lớn từ trong hốc núi đi ra, tay xách giỏ rau. Thấy Sầm, cô gái bèn nói:

- Con cháu bất hiếu dữ ha! Đã bao năm nay mới thấy tìm đến nhổ cỏ!

Trại súc vật (kỳ 2)

George Orwell

Phạm Nguyên Trường dịch

Chương II

Ba đêm sau, Thủ Lĩnh già bình thản ra đi. Xác nó được chôn ở cuối khu vườn.

Chuyện đó xảy ra vào đầu tháng ba. Lũ súc vật tăng cường hoạt động ngầm liên tục trong ba tháng tiếp theo. Bài diễn văn của Thủ Lĩnh đã tạo ra một quan niệm sống hoàn toàn mới nơi những con thông minh. Chúng không biết khi nào thì cuộc Khởi Nghĩa mà Thủ Lĩnh tiên đoán sẽ xảy ra, chúng cũng không nghĩ sẽ được chứng kiến cảnh tượng đó, nhưng chúng biết rõ một điều là có trách nhiệm tiến hành công việc chuẩn bị. Công tác giáo dục và tổ chức dĩ nhiên là được giao cho bọn lợn vì chúng vốn được coi là loài thông minh nhất. Hai con lợn đực giống trẻ tên là Tuyết Tròn và Napoleon đang được ông Jones vỗ béo để bán là hai con nổi tiếng nhất. Napoleon là một con lợn đực, trông hung dữ, giống Berkshire duy nhất trong Điền Trang, nó vốn kiệm lời nhưng nổi tiếng kiên nhẫn. Tuyết Tròn thì hoạt bát, dẻo miệng hơn, có nhiều sáng kiến hơn, nhưng đa số cho rằng tính cách không được sâu sắc bằng Napoleon. Số còn lại đều là lợn thịt. Con nổi bật nhất trong số đó tên là Chỉ Điểm, một con lợn nhỏ, khá béo nhưng lanh lợi, hai má phính, đôi mắt đảo lia lịa, còn giọng nói thì the thé. Nó là một diễn giả có hạng, khi cần chứng minh một vấn đề khó khăn thì nó nhảy qua nhảy lại và vẫy đuôi, trông rất thuyết phục. Đồn rằng nó có thể biến đen thành trắng dễ như chơi.

Làm sao tháo gỡ “kíp nổ quả bom Đồng Tâm”

Đặng Trung Nghĩa

Thời gian vừa qua sự việc ở Đồng Tâm – Mỹ Đức không chỉ làm chấn động đối với nhân dân cả nước mà nó còn thể hiện ở một loạt tờ báo lớn trên thế giới. Nguyên nhân từ “DỰ ÁN TREO” xây sân bay Miếu Môn của Bộ Quốc Phòng cùng sự BUÔNG LỎNG QUẢN LÝ của đơn vị có trách nhiệm để các quan chức địa phương tha hồ chiếm dụng đất đai, gây nên sự bất bình phẫn nộ. Đây là NGUYÊN NHÂN GỐC RỄ nhưng tuyệt nhiên hàng trăm bài viết trên báo chí và trên mạng xã hội không ai đề cập tới.

Lối ra cho khủng hoảng Đồng Tâm

Nguyễn Sĩ Dũng

(VTC News) - Nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Sĩ Dũng cho rằng hơn lúc nào hết, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung cần sớm đối thoại với người dân để tìm ra lối thoát cho khủng hoảng ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội.

Cảm ơn nhà báo Bảo Hà về bài viết “Đối thoại ở thôn Hoành” trên VnExpress. Thú thực, cả đời tôi chưa bao giờ đọc được một bài báo nào hay như vậy! Chị Bảo Hà đã đến được tận nơi và mô tả những người nông dân chất phác, lam lũ ở thôn Hoành, xã Đồng Tâm, Huyện Mỹ Đức và tình thế tuyệt vọng của họ chân thực đến nao lòng.

TS. Nguyễn Sĩ Dũng - Nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

Thì ra, sự cục cằn, thô bạo của những người nông dân này chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Đằng sau lớp vỏ đó là những tâm hồn rất dễ bị tổn thương, là những nỗi niềm chất chứa không có cách gì giải bày cho hết.

Nếu Đồng Tâm là quê của Tướng Chung, Tướng Hùng

Huy Đức

 

Trên văn bản, người dân Đồng Tâm bị coi là những người "chiếm đất quân sự", đang "sử dụng đất quốc phòng tại sân bay Miếu Môn" (Thông báo 162/TB-UBND, ngày 16-5-2016). Rồi, hôm qua, 18-4-2017 - báo chí lạnh lùng coi họ là những người "gây rối trật tự công cộng".

Nhưng, trên đất có dân. Dân không phải là những con số khô khốc xuất hiện trong các văn bản. Hầu hết người dân thuộc 14 hộ có đất bị lấy giao cho Viettel này đã sống ở Đồng Tâm lâu đời. Kể cả thời bị đưa vào hợp tác xã, họ vẫn liên tục an cư, canh tác trên mảnh đất ấy cho đến khi Viettel cắm bảng gọi đó là "khu đất quân sự".

Dù ngày 14-4-1980, Phó thủ tướng Đỗ Mười ký quyết định 113/TTg "duyệt cấp cho Bộ Quốc phòng (BQP) 208 hecta thuộc xã Trần Phú, Nông trường Lương Mỹ", xây dựng đợt I sân bay Miếu Môn. Nhưng, từ đó đến nay, chẳng có cái sân bay nào được xây ở đây cả. Cho tới trước khi có "Dự án", BQP "chưa hề thực hiện bồi thường, hỗ trợ cho các hộ đang sử dụng đất" ở đó và cho tới ngày 1-12-2014, cả BQP lẫn tỉnh Hà Sơn Bình trước đây, lẫn Hà Tây và Hà Nội về sau, “chưa có văn bản nào xác định ranh giới khu đất này”.

Trên thực tế, ở đây, cũng có một đơn vị quân đội, Lữ đoàn 28 (nhận bàn giao từ Bộ Tư lệnh Công binh từ năm 1989). Về mặt nội bộ thì năm 1992, Lữ 28 có tiến hành lập sơ đồ khu đất. Nhưng, mãi tới năm 2014, đơn vị này mới có văn bản gửi Sở Tài Nguyên Môi trường Hà Nội xin cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất 236,7 hecta, nhiều hơn 28,7 hecta so với diện tích mà năm 1980 Thủ tướng cấp. Ngày 27-3-2015, Bộ Tổng Tham mưu mới thu hồi 50,03 hecta đất thuộc khu này từ Lữ 28 để giao cho Viettel.

Có lẽ mỗi báo "lề phải" chỉ nên có ba người!

(Rút từ facebook của Mạc Văn Trang)

Ý nghĩ này xuất phát từ việc đi tìm kiếm tin tức về sự kiện nóng bỏng ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức xảy ra vào các ngày 17 – 18 – 19/4/2017. Sự kiện nóng bỏng trên các trang mạng xã hội, trên truyền thông quốc tế và trong dư luận xã hội. Hơn 6000 người dân lập “làng chiến đấu”, loa kêu gọi dân làng đoàn kết, cảnh giác, quyết chiến… bốn người dân bị bắt, một bị trọng thương đi cấp cứu; lực lượng vũ trang đến “dẹp loạn”, 30 cán bộ chiến sĩ CSCĐ bị dân bắt giam (tin còn đồn bị tẩm xăng)!; sự việc xảy ra cách Hà Nội chừng 40km, gay cấn chưa từng có!...

Nghe ông Bộ trưởng TTTT rằng, dân phải đọc thông tin trên báo chí chính thống mới đáng tin cậy. Đi tìm tin về sự kiện Đồng Tâm, Mỹ Đức ngày 18 -19 trên báo Nhân dân, Quân đội Nhân dân, Thanh Niên chỉ thấy một tin giống nhau; báo Tuổi Trẻ và Đại Đoàn kết có ba tin gần giống nhau, lấy từ thống báo, chép lại của nhau. Nói tóm lại, không có phóng viên nào đến hiện trường tác nghiệp, không một tấm hình, một câu phóng viên người dân, không một tin tức độc lập...

ĐẦU XUÔI ĐUÔI LỌT

Câu chuyện về tình bạn đặc biệt giữa hai chị em gái người Việt Nam Linh và Tiên và cô bé Pauline ưa mạo hiểm.

Phim

Thứ tư, 19.04.2017, 19h00

SALON VĂN HÓA CAFÉ THỨ 7

Lầu 1, 19B Phạm Ngọc Thạch, quận 3, Tp. Hồ Chí Minh

Phim tiếng Đức, phụ đề tiếng Việt và tiếng Anh

Phim chỉ dành cho khán giả từ 6 tuổi trở lên

Vào cửa tự do

Linh – cô bé 11 tuổi – và em gái tên Tiên sống ở Đức cùng mẹ. Một ngày nọ hai chị em bỗng nhiên phải ở nhà một mình vì mẹ của hai cô bé phải quay trở lại Việt Nam để chăm nom cho người bà đang ốm yếu. Nhưng không ai được biết điều đó – đặc biệt là Sở thanh thiếu niên. Linh không chỉ gánh trách nhiệm đối với Tiên, bên cạnh việc học ở trường, cô bé còn phải lo chuyện nhà cửa và nhà hàng kinh doanh đồ ăn nhanh Việt Nam của mẹ cô. Pauline, cô bé tự cho mình là do thám, sống ở tòa nhà đối diện phát hiện ra bí mật này và dọa sẽ tố cáo hai chị em. Nhưng sau lần dọa nạt ban đầu ấy, tình bạn nảy sinh và trải qua nhiều thử thách. Cảnh sát và cô Trost của Sở thanh thiếu niên cũng theo sát bí mật này…

Tương lai của “cách mạng 4.0”

Mạnh Kim

 

Cách đây 10 năm, iPhone ra đời. Chưa có sản phẩm tiêu dùng nào làm thay đổi thế giới dữ dội như iPhone. Báo chí thay đổi. Xã hội thay đổi. Cách thức giao tiếp thay đổi. Văn hóa thay đổi. Nói theo ngôn ngữ Thomas Friedman, iPhone là sản phẩm hội tụ đủ sức mạnh để “làm phẳng” thế giới toàn cầu. iPhone không chỉ là sản phẩm tiêu dùng. Nó là biểu tượng của thời đại. iPhone là sản phẩm bậc nhất nằm trên đỉnh của các ứng dụng kết nối xã hội. Facebook hoặc Twitter không thể phát triển nếu thiếu điện thoại thông minh mà iPhone là sản phẩm tiên phong mở đường.

Steve Jobs không chỉ là doanh nhân. Ông là nhà cách mạng. Steve Jobs đã định hình sự phát triển thế giới. Trước ông, kim chỉ nam của các nhà sản xuất là khảo sát thị trường và đáp ứng nhu cầu thị trường. Steve Jobs không làm như vậy. Ông tạo ra thị trường. Ông định hình xu hướng. Ông thiết kế một thế giới theo cách của ông và phần còn lại của thế giới phải đi theo con đường đó. Steve Jobs định nghĩa lại tư duy kinh doanh và tư duy tồn tại cho sự phát triển nói chung: để phát triển, phải tạo ra sự khác biệt. Sự khác biệt đó tự thân nó đủ lớn và đủ mạnh để không cần phải thuyết phục mà người khác cũng phải đi theo. Sự khác biệt đó, quan trọng hơn, phải phục vụ xã hội và mang lại lợi ích kinh tế. Với iPhone, lợi ích kinh tế còn được hiểu theo nghĩa nó mang lại một sự mở rộng lợi ích khai thác cho một hệ thống phát triển ngoại vi. Chưa có bất kỳ sản phẩm nào tạo ra nền kinh tế “ăn theo” nhiều bằng iPhone.

Thế giới không có nhiều Steve Jobs. Nhưng thế giới đã học từ Steve Jobs rất nhanh. 10 năm qua, công nghệ thế giới đã tạo ra hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tất cả đã đi theo triết lý mà Steve Jobs lập ra: định hình tương lai và kiến tạo tương lai. Phải mất nhiều thập niên hoặc thậm chí nhiều thế kỷ mới có một Steve Jobs thứ hai nhưng người ta có thể chỉ mất vài năm để học và làm theo cách những người mở đường như Steve Jobs. Sự phát triển kỹ thuật và công nghệ thế giới không ngưng nghỉ trong 10 năm qua đã chứng minh điều đó. Khi không thể có những nhân vật kiệt xuất độc đáo như Steve Jobs, quốc gia cần phải có những nhà quản lý biết cách phác họa chiến lược và mục tiêu phát triển. Thiếu những doanh nhân “gây cảm hứng sáng tạo” thì quốc gia phải có những nhà quản lý biết cách “tạo ra cảm hứng” bằng các chính sách phát triển “gây cảm hứng”.

James Joyce, Ulysses và thách đố mới

Trần Hữu Thục

Bloomsday

Bloomsday – ngày của Bloom, là gì vậy?

Là 16/6/1904, một ngày hư cấu trong đời của Leopold Bloom, tên nhân vật chính trong truyện dài nổi tiếng Ulysses của James Joyce. Người ta chọn ngày này để vinh danh Bloom mà thực ra, là để vinh danh tác giả, người được xem là nhà văn đã khai sinh ra chủ nghĩa hiện đại (modernism) trong nền văn chương thế giới thế kỷ 20. Bloomsday được những người hâm mộ Joyce tạo ra vào năm 1954 xuyên qua một lễ hội rầm rộ tổ chức tại thành phố Dublin với nhiều sinh hoạt văn hóa khác nhau. Kể từ đó, Bloomsday trở thành một sinh hoạt truyền thống diễn ra hàng năm tại Dublin, thủ đô của nước cộng hòa Ái Nhĩ Lan (Ireland). Cư dân Dublin, dù thích hay không thích Joyce, vẫn xem đó là một cơ hội để vui chơi và kiếm tiền. Cho nên không lạ gì, những sinh hoạt xoay quanh tên tuổi và các tác phẩm của Joyce và Ulysses, đã trở thành một ngành kỹ nghệ gọi là “kỹ nghệ Joyce” (Joyce industry).

Tháng 6/2004 là kỷ niệm 100 năm Bloomsday. Vào thời gian đó, hàng ngàn người từ trên khắp thế giới đã quy tụ về Dublin để tham dự “ReJoyce Dublin 2004” [1] bao gồm đến 75 sinh hoạt khác nhau: hội thảo văn học, hòa nhạc, diễn hành, chiếu phim, ăn uống, thăm viếng, vui chơi và triển lãm. Những buổi đọc sách diễn ra trên đường phố Dublin với nhiều diễn viên ăn mặc như các nhân vật trong truyện do Gay Byrne, diễn viên truyền hình, nhà soạn kịch Gerry Stembridge và nhạc sĩ Ronnie Drew trình diễn. Các tiệm sách chất đầy những ấn bản khác nhau của Ulysses và những tác phẩm khác của Joyce cùng với các bài báo, tiểu luận, tiểu sử, sách tranh ảnh về Joyce, những bộ CD đọc truyện Ulysses kéo dài 27 tiếng đồng hồ cùng với những vật kỷ niệm như áo sơ mi, tranh treo, ly cà phê, lịch và các thứ lặt vặt khác. Những người ái mộ đi thăm tháp Martello ở Sandy Cove, nơi nhân vật Dedalus sống với mấy người bạn, thăm quán Davy Byrne, nơi họ đổ rượu ra đường. Rất nhiều người hâm mộ khác đã đến viếng ngôi nhà của Joyce như là một cuộc hành hương về đất thánh. Đỉnh cao là một “Bữa điểm tâm Bloom” (Bloom’s Breakfast) với sự tham dự của khoảng 10 ngàn người tụ lại trên đường O’Connell, con phố chính của thành phố Dublin. Mọi người được tha hồ ăn lòng chiên, thận trừu và uống bia Guinness hoàn toàn miễn phí. Buổi điểm tâm vĩ đại này được Dennys – cơ sở sản xuất xúc xích, loại xúc xích trở nên nổi tiếng nhờ Joyce đưa vào trong truyện – bảo trợ.

Thơ Lê Công Tư

Không dễ gì quên một thủa trần gian

Tặng Đỗ Đức Hiền cùng mấy người bạn sinh hoạt văn nghệ với Hiền ở Bình Dương mà tôi chưa từng gặp.

 

Dù có chết

Nằm dưới mồ sâu sẽ còn nhớ mãi

Những tháng năm biền biệt những chân mây

Đi cho hết những tháng ngày chưa chết

Với ngu ngơ tôi sống từng ngày

Và tôi biết sẽ còn nhớ mãi

Những áng mây trời một thủa trần gian

Những cồn cát phất phơ hồn du thủ

Mặt mũi đười ươi cùng gió núi mưa ngàn

Cảm nhận tháng Tư (phần 1)

Lại sắp tới một 30/4 sau 42 năm vẫn làm chảy máu nhiều con tim và nhức nhói nhiều bộ óc, không chỉ người Việt. Mỹ Lai là một vết thương như thế. „Cảm nhận tháng Tư“ của tác giả Xuân Thọ không phải là lời giãi bày thuần túy tâm tình, đó là những tư liệu sống về biến cố Mỹ Lai còn chưa được biết đến rộng rãi vì bị truyền thông chính thống trong nước giam trong bóng đêm dối trá. Tuy nhiên, đây không phải là tư liệu mới về tội ác khó quên của một số lính Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam, mà lại là thái độ đối xử của „bên thắng cuộc“ với ngay những người cùng chiến tuyến xưa kia. Họ sẵn sàng bóp méo lịch sử, sẵn sàng ngoảnh mặt, thậm chí sẵn sàng vu cho „đồng chí“ mình là „phản động“, „chống phá“ một khi quyền lực miếng ăn bẩn thỉu của họ bị thách thức do những sự thật bị đánh tráo mà „đồng chí“ đòi lại.

Văn Việt trân trọng giới thiệu với bạn đọc bài viết của tác giả Xuân Thọ qua 3 kỳ.

Văn Việt

Văn Việt trò chuyện với nhà văn Nguyễn Quang Thân - nhà văn Dạ Ngân

(Hà Thuỷ Nguyên thực hiện)

Nhân 49 ngày mất của nhà văn Nguyễn Quang Thân (22/4/2017), Văn Việt xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc video clip ghi lại cuộc trò chuyện giữa cộng tác viên Văn Việt - nhà văn Hà Thuỷ Nguyên - với nhà văn quá cố NQT và phu nhân. Cuộc trò chuyện cởi mở, chân tình, không né tránh, không kiêng cữ giữa hai nhà văn lão thành với nhà văn trẻ về mọi đề tài từ tình yêu, cuộc sống riêng tư đến công việc sáng tác, đời sống văn học, các vấn đề của đất nước... được công bố không cắt xén, không "biên tập", sẽ mở đầu cho loạt video clip với cùng tinh thần do Văn Việt thực hiện trong năm 2016. Đây là những tư liệu quý về văn học đương đại Việt Nam "không che" qua cái nhìn của người trong cuộc mà Văn Việt gửi tới bạn đọc yêu quý. 

Văn Việt 

https://www.youtube.com/watch?v=6odlBVGlDgg

Ca tụng sự nghi ngờ và vô ích

Nguyễn Thanh Việt, The L os Angeles Times, 14/4/2017

Hồng Anh dịch

 

Nhà văn và nhà phê bình tự do Nguyễn Thanh Việt. (Ảnh Patrick T. Fallon / Dành cho The LA Times)

Gần 20 năm trước, tôi đến Los Angeles vào tháng Sáu. Tôi nhận bằng tiến sĩ ở đại học California-Berkeley vào tháng Năm và đã tròn 26 tuổi vào tháng Hai. Mùa hè năm đó, tôi tìm thấy một căn hộ nhỏ ở Silver Lake và bắt đầu chuẩn bị sự nghiệp mới là giáo sư tại Đại học Nam California (USC). Tôi nhìn lại chính mình bằng sự sửng sốt và cảm thông vì có nhiều điều tôi đã không biết khi 26 tuổi. Sự ngây thơ đã bảo vệ tôi khi tôi ngồi viết nơi bàn bếp nhỏ và trong mùa hè nóng nực, ngột ngạt đầu tiên ở Los Angeles đó, một tập truyện ngắn đã khởi sự. Nếu tôi biết phải mất đến 17 năm để hoàn thành nó, ba năm nữa để xuất bản, thì có lẽ tôi đã không bao giờ bắt đầu.

Nhưng đôi khi, không phải luôn luôn như vậy mà chỉ đôi khi thôi, sự bất khả tri cũng có ích như tri thức. Bất khả tri là có ích khi chúng ta nhận thức được nó. Trong trường hợp của tôi, khi miêu tả một cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng chẳng hạn, tôi biết là tôi không biết điều gì, và tôi biết là tôi muốn biết điều đó, nhưng tôi không biết làm sao để biết. Tôi biết rằng tôi muốn viết tác phẩm hư cấu, và tôi biết rằng tôi muốn đem lại sự sáng tạo uyên bác, nhưng tôi không biết làm thế nào thực hiện cả hai. Tôi cũng biết rằng các trường đại học không tán thưởng sự bất khả tri, hay thú nhận mình thiếu hiểu biết, vì vậy tôi giữ lại điều không biết đó cho mình và vờ rằng tôi biết tôi đang làm gì.

CẦU MONG CÔNG AN NHÂN DÂN BIẾT LỰA CHỌN NHÂN DÂN!

FB Mạc Văn Trang

Từ lâu tôi đã nghĩ: Tại sao CAND, CSCĐ, thậm chí có lúc cả quân đội nữa lại đi đàn áp dân để “giải tỏa”, “cưỡng chế” đất đai của dân, dâng cho các doanh nhân? Kinh doanh theo cơ chế thị trường thì phải thương thảo “thuận mua, vừa bán” chứ! Ở đây có nhiều khuất tất, phi lý. Các doanh nhân và số quan chức ký kết dự án với nhau thì làm giàu bất chính trên lưng người dân khốn khổ. Không những thế, người dân còn bị đàn áp, tù đầy, oan ức.

Không oan ức, phẫn uất tột cùng thì sao người dân lại lăn vào bánh xe ủi? Sao người phụ nữ lại tụt quần áo, lõa lồ trước bàn dân thiên hạ lăn ra giữ đất? Sao hàng trăm, hàng ngàn người dân liều chết chống trả lực lượng vũ trang được trang bị tận răng cộng với chó nghiệp vụ và bọn xã hội đen bố ráp? Không oan ức tột cùng, sao có hàng vạn dân oan khiếu kiện dòng dã năm này qua năm khác từ mọi miền đất nước, kéo ra Sài gòn, Hà Nội, vật vờ khổ ải triền miên? Sao cả xã Đồng tâm, huyện Mỹ Đức Hà Nội, hơn 6.000 người dân thề “giữ đất đến chết”?

Từ làng Nhô tới Đồng Tâm

FB Võ Tiến Cường

Trịnh Văn Khải học ở Liên Xô về, giảng dạy tại trường ĐH Hàng Hải hơn 20 năm sau đó về quê sống tại làng Lác Nhuế huyện Kim Bảng Hà Nam (tên ngày xưa là Ác Nhuế vì dân làng đã từ chối không giúp một vị có công gặp nạn). Là người có học thức sống biết điều với xóm giềng lại mang dòng họ Trịnh nên ông được bà con tin tưởng và kính trọng.

Lúc đó xảy ra vụ lùm xùm tách đất thôn xóm, lấp ao không công bằng nên ông Khải sau khi thưa kiện cùng bà con không xong đã cùng thanh niên trong làng lập chiến lũy, chỉ có những người trong làng mới được tự do ra vào. Địa thế làng Nhô có cái hay là nằm giữa đồng ruộng và chỉ có một con đường dẫn vào nên dân làng rất dễ kiểm soát sự xâm nhập từ bên ngoài. Trong gần 3 năm làng Lác Nhuế không đóng thuế nông nghiệp, không có người nào đi lính. Quân đội lúc đó nhất quyết không tham gia cưỡng chế hay đàn áp. Chính quyền huyện, tỉnh nhiều lần cử người vào làng nhưng đều bị phát hiện, kể cả việc dụ ông Khải lên ủy ban huyện để bắt cũng không thành vì mỗi lần ông đi đều có đội phản ứng nhanh đi cùng bảo vệ.

Có lần hai người được cho là của chính quyền thuê lẻn vào định đầu độc giếng nước nhà ông Khải thì bị bắt và giam. Đám thanh niên quá khích đã không nghe lời ông Khải và đánh chết 1 người .

Những tháng năm cuồng nộ (kỳ 3)

Truyện của Khuất Đẩu

6.

Mặc dù thằng Pháp chưa đổ bộ hay nhảy dù xuống làng An Định, nhưng mỗi buổi sáng người ta thấy chúng quần đảo trên bầu trời Đập Đá. Chúng đi trên hai chiếc khu trục, không biết là từ biển vào hay từ Nha Trang ra. Hai chiếc máy bay như hai con đại bàng sắt khổng lồ, bay lượn, gầm thét rồi trút bom xuống cái đập mà ngày trước tụi Pháp phải tốn khá nhiều công của mới xây được.

Phải bảo vệ đập bằng mọi giá! Người ta bèn đem cả tấn dây dừa bện thành những tấm lưới rộng đến cả mẫu ruộng để che chắn cho đập. Người ta định hứng bom như hứng dừa rồi sẽ tháo ngòi nổ lấy thuốc làm lựu đạn. Người ta sẽ lấy của chúng đánh lại chúng như lấy gậy ông đập lưng ông. Nhưng cái tấm lưới ấy chỉ hứng được có mỗi một trái bom liền ngã sụp xuống sông. Không cây cọc nào chịu nổi sức nặng của nó. Ngưòi ta đành để mặc chúng muốn thả bao nhiêu thì cứ thả. Kháng chiến trường kỳ mà. Trong khi đó dường như thằng Pháp cũng trường kỳ tấn công, mỗi sáng chúng chỉ mang theo có hai trái bom, mỗi chiếc thả một trái, bắn tạch tạch một vài viên rồi lặn mất. Chúng cứ đều đặn như thế, nhởn nhơ như thế, thả thoải mái như thế nên cái đập như trêu ngươi cũng không thèm chịu vỡ!

Dân các làng chung quanh dường như cũng đoán được thói quen của chúng. Lúc đầu người ta kêu réo, gào khóc, chạy trốn như chuột. Hầm gia đình, hầm cá nhân, hầm cho học trò, hầm cho người đi đường… chỗ nào cũng hầm. Nhiều người chạy chưa kịp tới hầm đã lăn ra bất tỉnh. Cái tiếng thét gào của lũ máy bay sao mà kinh. Cứ như không cần tới đạn bom, chỉ cần nghe tiếng gầm rú của chúng cũng đã thấy đầu óc như sắp phọt ra ngoài. Nhưng lâu dần người ta không còn sợ cái tiếng quát nạt đó nữa, nhất là người ta biết chúng chỉ thả khơi khơi cho hết bom thì về. Mặc cho tiếng kẻng báo động người ta vẫn chống cuốc đứng xem. Một vài người còn khen nó bay lượn đẹp quá!

Một buổi sáng tháng chạp, người ta làm sạch đường để ăn Tết. Cả trăm người lố nhố cào cuốc quét dọn, lại đốt rác cho khói um lên. Hai chiếc máy bay sau khi thả hai trái bom xuống sông như thường lệ, bất ngờ bay vút qua đầu, cứ tưởng là chúng doạ chơi vẫn ngước mặt lên mà cười. Không ngờ chúng quần lại hạ thấp hơn, rồi một tràng đạn nóng bỏng xé gió găm thẳng vào lưng vào đầu. Hơn năm người chết và cả chục người bị thương. Những chiếc võng dây dừa được những người dân khốn khổ khiêng chạy qua các làng để đến nhà thương. Những giọt máu thiếu ăn trộn với bụi đường thành những hạt bắp nâu khô cứng.

Gọi là nhà thương nhưng chỉ có vài gian nhà nhỏ nằm bên cạnh một cái miễu hoang nép dưới bóng một cây sung già ở thôn An Dân mà đêm đêm thường nghe tiếng cú rúc đến lạnh mình. Một vài chiếc giường tre nằm dọc theo hàng cây rù rì. Những người bệnh thường là những người sắp chết lúc nào cũng thấy những chiếc lá rơi xuống trên mình như những lá vàng mã. Ở đây chỉ có độc một thứ thuốc đỏ và băng vải cắt ra từ những tấm vải mùng.

Sống với lòng nhân

Ký ức - Lê Thị Thấm Vân

Tháng Tư, người Việt từ Nam chí Bắc, từ trong nước đến ngoài nước đều nhớ lại điều gì đó trong cuộc đời mình… Nhà văn Lê Thị Thấm Vân gởi cho Văn Việt bài viết này, có lẽ là một lời nhắc, không phải cho quá khứ, mà là cho tương lai.

Có cảm giác cả một dòng sông, một biển nước mắt có tên Việt Nam vẫn đang tiếp tục chảy hoài không dứt…

Lê Thị Thấm Vân đã từ bên trong nỗi đau mà viết, nỗi đau của một người Việt, của một người đàn bà tan hòa vào trong nỗi đau của người đàn ông, nhân nỗi đau của mình lên gấp nhiều lần…

Văn Việt trân trọng chia sẻ cùng chị…


tôi viết “Sống với lòng nhân” vào mùa hè 1996, đã hơn 20 năm. Vài người tôi nhắc đến, giờ đã lìa đời.

những câu chuyện vụn vặt tôi được nghe, sờ, ngửi, thấy… bằng nấc nghẹn, tiếng thở dài, giọng thầm thì trong bóng tối. Không rực rỡ sắc màu, không kèn nhạc hoan ca, không tiếng vỗ tay.

 

“Hai mươi năm sau, trở về, để thấy miền Bắc đã thắng trên mặt trận quân sự, nhưng rõ ràng, miền Nam đang thắng trong hòa bình”. Một người bạn quen biết lâu năm, từng về lại Việt Nam nhiều lần, đã nói với tôi, giọng chắc nịch.

GS Hoàng Xuân Hãn qua Vũ Đình Hòe (*)

Cố GS Hoàng Xuân Hãn là học giả Việt Nam duy nhất được đặt tên cho một giảng đường đại học giữa thủ đô Paris - một ghi nhận cống hiến to lớn của GS cho nền khoa học thế giới. Điều khiến tôi tâm đắc, là bên cạnh những lĩnh vực uyên thâm như lịch pháp và văn bản Kiều, cụ còn khảo cứu cả gia phả và sử dụng chính xác và tài tình loại hình tư liệu "tam sao thất bản" nhiều nhất này cho những công trình sử học của mình!
Xin trích giới thiệu đoạn đầu và đoạn cuối từ "bức chân dung" tinh thần và tâm sự của môt nhân cách kẻ sĩ sừng sững trong "thế hệ vàng không lặp lại" (Lời ông Tổng thư ký Hội sử học Việt Nam) của trí thức nước nhà. Tác giả tự nhận là thế hệ đàn em, nhưng được bậc đàn anh coi cùng luật sư Phan Anh là chỗ bạn thanh khí chí thiết, nên theo thiển ý của tôi, đã lí giải đúng, tai sao một sĩ phu suốt đời ưu dân ái quốc như GS Hãn không đứng vào hàng ngũ Việt Minh đã "cướp được" (chữ của chính phe này) chính quyền của Chính phủ Trần Trọng Kim.

Vũ Thế Khôi

BẠN THANH KHÍ

Giáo sư Hoàng Xuân Hãn dành nhiều ưu ái cho báo Thanh Nghị trong suốt thời gian nó thai nghén và tồn tại (1940-1945) - trùng với thời gian Đại chiến thế giới lan tới Đông Dương, cho tới những ngày tháng tiền khởi nghĩa sôi sục.
Anh thuộc lớp người đi trước một ít, đã vào đời làm việc. Chúng tôi, một nhóm thanh niên mới ra trường, đánh bạo xuất bản tờ Thanh Nghị, để phục vụ cho hoài bão Độc lập và Dân chủ - khuynh hướng xã hội của chúng tôi.
Với tất cả lòng quý mến nhân cách, tài năng của Anh, chúng tôi mong Anh sẽ đỡ đầu cho tờ “Nghị luận - văn chương - khảo cứu” của mình. Ghép vào tờ Thanh Nghị, có phần dành cho các độc giả nhỏ tuổi, in thành tập riêng, mang tên TRẺ EM, xem như để thực thi quan niệm của chúng tôi về giáo dục nhi đồng. Về phần “Trẻ em” chắc chắn sẽ chỉ gặp một khó khăn là tài chính, có thể khắc phục được. Chứ về phần “Nghị luận” thì sẽ không đơn giản tí nào. Vì sẽ phải hằng ngày đương đầu với các nhà đương cục Pháp, Nhật. Cho nên chúng tôi phân vân, và nghĩ cần tham khảo kinh nghiệm ứng xử của những bạn đàn anh như Hoàng Xuân Hãn.

Văn học miền Nam 54-75 (303): Vũ Hạnh (2)

Bút Máu

Lương Sinh người ở Mân Châu, con nhà thế phiệt, nổi tiếng thông minh dĩnh ngộ từ khi tóc để trái đào. Lên tám đã giỏi thơ ca, từ phú, ai cũng ngợi khen là bậc thần đồng. Lên mười có bài "Tơ liễu trong trăng" được tán thưởng nhất mấy câu:

Trăng cũ phô đầu bạc

Liễu tơ chuốt mi dài

Trăng, liễu xa ngàn dặm

Một tối hẹn vườn ai.

Năm lên mười hai, gặp thời loạn ly, cha mẹ đều bị giặc giết, Sinh sầu thảm mấy tháng liền, mất ăn mất ngủ lại thêm căn tạng yếu đuối nên lâm bệnh nặng, thần kinh hốt hoảng, luôn luôn giật mình, nằm mơ thấy toàn máu lửa, sọ xương.

Những chuyện ngược đời

FB Nhan Vuong Tri

1/ HỌC ÍT CÒN HƠN HỌC NHIỀU

Đi lại trên đường phố Sài gòn tôi thường trông vào các ông xe ôm. Vì bao giờ tôi cũng nhân dịp này, hỏi thêm họ vài chuyện có liên quan tới tình cảnh dân nghèo trong thành phố, nhất là chuyện đi học của con cái.

Sau khi nghe họ kể lể về gia cảnh, tôi thường bảo:

-- Thời buổi này bác ạ, trừ phi gặp đứa thật giỏi giang không kể, còn đừng có cho chúng nó đi học nhiều làm gì. Xong độ trung học cơ sở là thôi, cho đi học nghề. Các nghề linh tinh nhận tiền của dân ấy. Lam lũ nhưng chắc chắn. Bị coi khinh có khi lại sống.

-- Học lên đến đại học chỉ phí tiền mà ra vẫn thất nghiệp?

-- Đúng vậy. Các ông ấy có dạy được đâu. Mà lại hay xoay sở trường nào cũng xoay cấp nào cũng xoay. Mình không phải dân cán bộ sống bằng của tham nhũng được. Cứ kệ họ đua với nhau.

Người dân đã lựa chọn lịch sử

FB Kiệt Anh Hùng
.
Ngủ sâu sau một đêm, thức dậy nhìn những thông tin từ facebook tôi không thể không ngậm ngùi. Kinh nghiệm đọc sử của mình, tôi biết lịch sử đã chính thức sang trang từ thời điểm này. Dấu hiệu hiển nhiên nó đã có trước đó, tản mác đâu đó và thật ra hơi khuất tầm nhìn của người quan sát sử như một sự kiện. Ở đây chúng ta không cần quan tâm đến những dấu hiệu tản mác kia, vì thật ra lịch sử nào cũng chảy trên một dòng chính là dựa trên những sự kiện có sức ảnh hưởng đến ký ức mọi người dân. Việc diễn đạt sự kiện chính đó, là một phạm trù khác, để rảnh rồi bàn. Tôi chỉ xin chỉ ra vài dấu hiệu từ những sự kiện chính, để nhấn mạnh rằng, lịch sử đã sang trang.
.
Có hai dấu hiệu theo tôi là quan trọng trong những sự kiện chính gần đây, hiển nhiên không chỉ riêng tôi nhìn thấy dấu hiệu đó, rất nhiều người quan sát đã nhìn và phân tích nó. Khác chăng, tôi nhìn dấu hiệu từ sự kiện kia ở một góc nhìn khác: Sự lựa chọn thái độ của người dân.

Workshop Viết về Nghệ thuật

Nhằm mục đích nâng cao nhận thức và cung cấp tri thức về lý thuyết phê phán và các xu hướng nghệ thuật trong nghệ thuật đương đại châu Á cũng như thế giới, đồng thời tạo ra một trạm kết nối giúp nghệ sĩ và các cây viết địa phương trao đổi với các bè bạn đồng nghiệp trên thế giới, Ga 0 (Zero Station) tổ chức một Workshop viết về nghệ thuật cùng Một loạt các buổi trình bày của các khách mời châu Á và địa phương.

Workshop này là bộ phận của dự án trạm ẨN/HIỆN châu Á do Trung tâm Châu Á, quỹ Nhật Bản và Ga 0 đồng tổ chức và đồ Ga 0 giám tuyển

1.  Workshop viết về nghệ thuật bao gồm các buổi thảo luận chuyên sâu, thực hành viết, và phụ đạo trực tiếp, nhằm mục đích phát triển các nhân sự viết về nghệ thuật tại Việt Nam.

Những người tham dự workshop được lựa chọn qua chỉ định trực tiếp từ khắp Việt Nam, và tổng cộng có 10 người. 10 người này đều là những trí thức trẻ đang làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật hay văn học. Họ là các giám tuyển, giám đốc nghệ thuật, các giảng viên hay các điều phối viên nghệ thuật. Tất cả họ đều nói và viết trôi chảy tiếng Anh và đều đang tham gia vào khung cảnh nghệ thuật Việt Nam theo nhiều cách khác nhau

43 năm dựng lại một cái nhìn

Lê Công Tư

Mới đó mà đã 43 năm rồi. Nhìn từ quan điểm lịch sử thì đây là sự kiện lớn của một dân tộc. Còn nếu phải nhìn nó từ quan điểm triết học thì nó không khác gì một giấc đại mộng, một cơn trường mộng:

Được thua một trận cười khàn

Ván cờ xí xóa theo làn bụi bay

(thơ Phạm Thiên Thư)

Đó là cuộc chiến tranh giữa hai ý thức hệ: chủ nghĩa tư bản tự do với chủ thuyết Cộng sản mà người Việt của hai miền đã phải chịu đựng như một thứ định mệnh tàn nghiệt. Mấy chục năm sau, nhìn lại cuộc chiến tranh này trên nhiều bình diện thì ai thắng, ai thua vẫn còn là một câu hỏi còn để ngỏ. Ngoại trừ cơ cấu tổ chức chính quyền thì có lẽ còn giống với lý thuyết ban đầu, còn ăn đồng chia đều, bình đẳng như nhau, người bóc lột người, nông nô địa chủ, v.v. thì đã biến sạch khỏi trần gian, thay vào đó là tầng lớp địa chủ đỏ, không còn vực thẳm nào sâu cho bằng vực thẳm giàu nghèo. Cái ý tưởng phát triển đất nước theo đường lối tư bản nhưng phải được định hướng bởi xã hội chủ nghĩa dễ gây cái cảm tưởng đây là sự đeo bám cuối cùng trước khi biến mất. Nếu phải bầu chọn ý tưởng nào tật nguyền nhất, tôi chọn ý tưởng này.

Trại súc vật (kỳ 1)

George Orwell

Phạm Nguyên Trường dịch

George Orwell (1903-1950)

 

Lời giới thiệu của người dịch

Trại Súc Vật được in ở Anh ngày 17 tháng 8 năm 1945 và một năm sau thì được in ở Mĩ. Trước đó George Orwell đã cho xuất bản 9 đầu sách với tổng số bản in cả ở Anh và Mĩ là 195 500 cuốn. Sau chiến tranh thế giới thứ II do thiếu giấy nên số lượng bản in hạn chế, tuy vậy cho đến khi Orwell mất vào tháng giêng năm 1950 đã có tất cả 25 500 cuốn Trại Súc Vật được in ở Anh và 590 000 cuốn được in ở Mĩ. Điều đó nói lên thành công to lớn và ngay lập tức của tác phẩm. Sinh thời Orwell tác phẩm này đã được dịch ra tất cả các ngôn ngữ chính của châu Âu cũng như các thứ tiếng như Telugu (một dân tộc thuộc bắc Ấn Độ), Ba Tư, Aixlen và Ukraine. Sau hơn 50 năm, kể từ lần xuất bản đầu tiên, tác phẩm đã được dịch ra 68 thứ tiếng trên thế giới và thuờng xuyên được tái bản. Trong lần bình chọn 100 tác phẩm hay nhất trong thế kỉ XX do nhà sách Random House tiến hành, Trại Súc Vật được xếp thứ 31.

Nhân kỉ niệm 100 năm ngày sinh của George Orwell xin giới thiệu Trại Súc Vật, một trong hai tác phẩm nổi tiếng nhất của ông với lời tựa cho lần xuất bản bằng tiếng Ukraine do chính Orwell viết. Lời tựa này được Orwell viết bằng tiếng Anh (bản gốc đã bị thất lạc), theo đề nghị của người tổ chức dịch thuật và phân phối tác phẩm này cho những người Ukraine chạy trốn chế độ Xô viết và sống trong các trại tạm cư do quân đội Anh và Mĩ thiết lập trên đất Đức. Lời tựa được dịch sang tiếng Ukraine dành cho lần xuất bản đầu tiên vào năm 1947, nhà sách Penguin Classic trong lần xuất bản năm 2000 đã cho dịch lại và in kèm với lời giới thiệu của Malcolm Bradbury.

Sau tác phẩm Trại Súc Vật, George Orwell còn viết một tác phẩm nổi tiếng 1984. Tác phẩm này nằm ở vị trí 13 trong bảng tổng sắp của nhà sách Randomhouse đã nói ở trên. Tin rằng một ngày gần đây tác phẩm bất hủ này cũng sẽ ra mắt độc giả tiếng Việt.

Tháng Tư, chỉ nên lẳng lặng (*)

(Rút từ facebook của Đỗ Hoàng Diệu)

 

Khoảng mươi năm nay, nghĩa là ở độ tuổi đã biên biết nghĩ, tháng Tư tôi không còn băn khoăn ai đã lái xe húc đổ cổng dinh Độc Lập, không còn muốn biết tường tận bao nhiêu bộ đội cụ Hồ bao nhiêu anh lính Cộng hòa đã gãy gục đời trong khói súng đạn bom, không thèm nhớ công lao tướng này sai lầm tướng nọ, thôi kinh hãi thảm sát Mỹ Lai hay chảo máu Huế Mậu Thân... Thay vào đó, tôi nghe Khánh Ly hát các bài hát lưu vong: Đêm chôn dầu vượt biển, Sài Gòn ơi vĩnh biệt, Sài Gòn niềm nhớ, Chuyện một người di tản buồn... Nước mắt rơi, tôi tưởng tượng ra những đoàn người da vàng bỏ xứ ra đi, như những đoàn ma bị lấy mất mả mồ lẳng lặng lê chân trong bóng tối, màu da vàng nhợt nhạt dưới trăng non.
Tấm ảnh "Cậu bé Syria bên bờ biển" chụp xác một em bé nằm úp mặt bên bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ sau cuộc vượt biên bất thành cùng gia đình hồi năm ngoái đã làm chấn động cả thế giới. Vậy còn chúng ta, người Việt máu đỏ da vàng, có biết hàng ngàn hàng vạn em bé miền Nam cùng cha mẹ chúng đã làm mồi cho cá dưới biển Đông? Cậu bé Syria chết đi còn xác, được cả thế giới tưởng niệm, được ma chay cẩn thận. Còn em, các em da vàng của chúng ta, xương cốt răng tủy nay ở nơi nao?
Đừng hỏi tại sao họ lại ra đi để làm mồi cho cá? Người ở lại, cuộc đời đã ra sao? Dương Nghiễm Mậu mất rồi nhưng Nguyễn Thị Thụy Vũ còn sống, cứ thử hỏi bà mà nghe. Hoặc có điều kiện hãy đọc Mai Thảo, đọc hồi ký Nhã Ca... bạn sẽ có câu trả lời. Sinh thời, bố tôi hay kể về những người bạn đặc biệt – tù nhân "ngụy" ở Trại giam Thanh Lâm, Thanh Hóa. Bố bảo: họ chết gần hết, đói khát sốt rét lao phổi dại điên, ngày xưa xứ ấy rừng thiêng nước độc.

Đừng nghĩ mưu để thắng dân

Huy Đức

Người dân Đồng Tâm, Mỹ Đức đang rủi ro sinh mệnh pháp lý của mình khi đối đầu với chính quyền. Nhưng đấy là quy luật của muôn đời. Lãnh thổ thiêng liêng với một quốc gia như thế nào thì đất đai cũng trở thành máu thịt với người dân như thế.

Kể từ Luật Đất Đai 1993, các quyền của người dân đối với đất đai đã được trả lại cho dân gần như là quyền về tài sản. Bộ Luật Dân Sự 1995 tiếp tục minh định điều đó khi coi "5 quyền" của người sử dụng đất của dân là quyền dân sự. Từ Hà Giang tới Phú Quốc, người dân thực sự là chủ trên mảnh đất của mình cho đến khi có những "nhà đầu tư" bắt tay dưới gầm bàn với chính quyền, nhân danh các dự án, thu hồi đất của họ với giá rẻ mạt rồi bán lại với giá ngất ngưởng rồi trở thành tỷ phú.

Đà Nẵng rút diện tích RỪNG CẤM QUỐC GIA SƠN TRÀ?[i]

FB Tú Trung Hồ

Đúng như hạn định, Đà Nẵng đã báo cáo Thủ tướng về trường hợp xây dựng trái phép trên bán đảo Sơn Trà, và chúng ta đã vô cùng thất vọng khi Đà Nẵng đề nghị Ttg cho phép đơn vị phá rừng này tiếp tục xây dựng dự án này.

Sai đã chồng sai, giờ không thể vì cái sai đã làm mà cho phép tiếp tục làm sai. Mặc dù đã viện dẫn nhiều văn bản để thuyết phục Ttg rằng đó là khu vực có thể khai thác, kinh doanh du lịch nhưng lãnh đạo Đà Nẵng quên rằng mình đã sai ngay từ đầu khi "phá luật" rút diện tích rừng CẤM QUỐC GIA từ 4.439 ha chỉ còn 2.591,1ha để lấy đất xd các khu resort. Rừng cấm quốc gia thì không ai có thể giảm diện tích ngoại trừ Quốc hội. Và bây giờ, "Có cảm giác các thế lực đang chạy nháo nhác, quyết tham mưu cấp trên cho giữ lại 1.056 ha/4.439 ha rừng đặc dụng để thực hiện mưu đồ tư nhân hoá thiên nhiên, độc quyền khai thác vốn quý thiên nhiên mà người Đà Nẵng đã kỳ công giữ được". (Trích fb Bùi Công Dụng) .

Cái chết oan nghiệt

FB Luân Lê

Theo bài báo tường thuật lại thì đây là một phụ nữ bán vé số, nghi bị trộm cắp tài sản, sau khi đến công an phường làm việc thì ra về, 30 phút sau lại quay lại trụ sở và được cho rằng tự mình dùng dao đâm tới 12 nhát vào thân thể, nhát cuối cùng là dao còn nằm trên ngực người đàn bà oan nghiệt này.

Ai có thể tự đâm mình 12 nhát? Ai lại chỉ vì bị nghi căn cắp mà lại vào đồn công an tự tử bằng dao nhọn mà không phải là ở nhà hay một nơi nào khác?

Chúng ta chắc hẳn còn nhớ cách đây không lâu có tới 5 tên công an viên xã cùng tham gia bắt trái pháp luật và đánh chết một em học sinh lớp 9 (Tu Ngọc Thạch) ngay tại trụ sở công an xã này. Và 5 kẻ này đã phải ra trước toà để bị xét xử, nhưng không phải với tội danh giết người mà là với hành vi "dùng nhục hình" trong khi thi hành công vụ.

Và gần đây nhất là vụ thanh niên Phạm Ngọc Nhung chết tức tưởi sau khi rời đồn công an phường Cầu Ông Lãnh ở TPHCM mà đến nay hơn 100 ngày vẫn chưa có kết luận giám định cuối cùng vì gia đình và các luật sư phản đối kết quả bản giám định pháp y đầu tiên và hiện giờ vụ việc vẫn chưa có kết luận chính thức nào được đưa ra.

https://www.facebook.com/luatsuluanle/posts/1907527179491058?pnref=story